0351 3588 588

Tản mạn về hạnh phúc

20/03/2014 23:05
Hạnh phúc là một khái niệm vô hình mà sao tất cả chúng ta đều dành suốt một đời tìm kiếm? Trên trái đất với hơn 7 tỉ người của chúng ta, có bao nhiêu cá nhân đã, đang, và sẽ hài lòng với những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi và mong manh mà họ có?
 Tôi đã đi qua hơn một nửa đời người loay hoay kiếm tìm câu trả lời cho những câu hỏi này. Biết bao lần khi chìm đắm trong tận cùng nỗi đau, thông điệp giản đơn của câu hát về hạnh phúc trên đã mang lại cho tôi một chút ấm lòng giữa cái lạnh lẽo đến nhạt nhẽo của đời người.

Trong ký ức về một thời quá khứ xa xôi, cái hạnh phúc ngọt ngào trong vòng tay ẵm bồng của mẹ đã không còn nữa và cũng không có trong tiềm thức của tôi. Cái còn đọng lại trong tôi là những khoảnh-khắc – không – hạnh – phúc của một thời thơ ấu nghèo đến xác xơ. Trong cái nghèo chung của đất nước trong thời chiến chinh là cái nghèo riêng của gia đình tôi, nghèo đến mức một bữa ăn ngon cho cả gia đình, hay một manh áo mới mỗi khi Tết đến đã là một niềm hạnh phúc lớn lao cho anh chị em chúng tôi. Tôi không thể nào quên cái hạnh phúc vô cùng đến lăn lóc suốt đêm khi được cha tôi mua cho bộ sách mới nhân ngày khai giảng. Và tôi cũng chẳng thể nào quên cái cậu bé 5 tuổi là tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng mồng một Tết để được mặc bộ quần áo mới duy nhất trong năm mà mẹ tôi đã thức suốt đêm giao thừa may bằng tay cho các anh chị em chúng tôi. May mắn thay, mà cũng đáng tiếc thay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc giờ đây các con của tôi không thể nào có được.

gia dinh hanh phuc.jpg

 Tôi đã từng tủi thân khóc thầm trong những ngày đông gió lạnh phải phong phanh dầm sương một mình đến lớp trong khi bạn bè ấm áp, khô ráo quây quần kết nhóm với nhau. Tôi không đến được những lớp học thêm vì gia đình không trả được nhiều tiền học phí. Nhưng rồi tôi tự trang bị cho mình cái tinh thần AQ để chiến thắng chính mình. Trong những ngày cuối cùng của thời trung học, khi đám bạn bè tung tăng đến những lò luyện thi của những thầy cô nổi tiếng, tôi ngậm ngùi thu lu trong góc nhà chỉ với một mình tôi và chậu nước làm nguội bớt cái nóng của ngày hè để vật lộn với đám sách ôn thi đến nhàu nát từng trang sách.

Tiếp theo những khoảnh khắc không hạnh phúc đó là cái hạnh phúc đến vỡ oà khi tên tôi được khoanh vòng đỏ chót trên bảng thông báo kết quả thi, là cái rưng rưng nghẹn ngào khi được nắm lấy bàn tay khích lệ của thầy Hiệu trưởng đã dành cho tôi vào ngày quay lại thăm trường Trung học cũ. Tự hào thay, mà cũng nhọc nhằn thay, đó là cái khoảnh khắc hạnh phúc tôi mua được bằng kiên trì và nhẫn nại chứ không phải bằng tiền.

 Trên những bước đường nghề nghiệp gian nan, hạnh phúc cũng đến với tôi sau rất nhiều nỗ lực. Những lời động viên, những ánh mắt khích lệ của đồng nghiệp mang đến cho tôi những niềm vui náo nức. Nhưng trên tất cả là niềm hạnh phúc khi học trò của tôi, những em đang cùng tôi lên lớp hàng ngày và những em đã ra trường nhiều năm về trước, đã thể hiện với tôi những tình cảm chân thật của mình. Hai mươi tư tuổi, tôi tự hào biết bao khi trở thành một bác sĩ, một thầy giáo trẻ trên giảng đường trường Y. Ba mươi bốn năm qua là biết bao nhiêu cố gắng để tự hoàn thiện mình, và cũng đã kinh qua rất nhiều cương vị công tác. Đã không ít lần tôi bần thần suốt buổi vì những bài giảng không đạt kết quả như tôi mong muốn. Đã không ít lần tôi phải trằn trọc, xốn xang trước những áp lực, những bế tắt trong công việc quản lý, lãnh đạo. Nhưng bù lại, cũng có nhiều lần tôi xúc động đến nghẹn ngào khi các em học trò gửi đến tôi những lời chào như reo lên vì vui mừng khi tình cờ gặp tôi trên đường hay trong các buổi họp mặt, hay những giọt nước mắt của các nhân viên lúc tôi chia tay để nhận công tác khác, hay khi tôi nhận những email mà các em chọn tôi làm người gửi gắm tâm sự và xin những lời khuyên. Tôi nâng niu những lời nói chân tình các em dành cho tôi, khi có em nói: “em học từ thầy không chỉ là kiến thức mà còn là cách sống đẹp trong đời.” Vất vả thay, mà cũng cao quý thay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc có nhuốm vị mặn của mồ hôi và sự giản dị của lẽ: sống-là-cho hơn mong cầu được nhận.

 Và sáng hôm nay, tôi hạnh phúc biết bao khi được ngồi trong một không gian bình yên và mát mẻ để trải lòng về hạnh phúc, khi bao nhiêu người đang nhọc nhằn vì cuộc mưu sinh trong cái nắng thiêu đốt ở ngoài kia. Tôi viết về hạnh phúc không phải để kiêu ngạo rằng mình đang hơn rất nhiều người khác. Tôi viết về hạnh phúc để tri ân cuộc đời và để gửi lời cảm ơn của mình đối với những người đang sống bên tôi. Cầu mong an lành, hạnh phúc đến với tất cả mọi người.

Lê Trung Ngân

Ý kiến bạn đọc
TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ - ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH HÀ NAM
Địa chỉ: 215 Đường Trường Chinh TP Phủ Lý - Hà Nam
Tel: (84 - 0351) 3588 588
Email:lienhe@hanamtv.vn
Giấy phép số 263/GP - TTĐT cấp 14/8/2017
Cơ quan chủ quản: UBND Tỉnh Hà Nam
Cơ quan quản lý: Đài PT-TH Hà Nam